Thanh Hóa đang tạo nên câu chuyện đặc biệt ở V-League 2025/26, vươn lên trong nghịch cảnh khó khăn, nhưng phép màu nào cũng có giới hạn.
CLB Thanh Hóa đang sống trong một giai đoạn mà mọi thước đo “chuyên nghiệp” đều bị đẩy ra rìa. Khi dòng tiền gần như cạn kiệt, lực lượng mỏng đến mức khó tin và mỗi chuyến di chuyển cũng trở thành bài toán nân giải, đội bóng xứ Thanh vẫn kịp viết nên một chương giàu cảm xúc ở V-League 2025/26.
Chiến thắng 2-1 trước CLB Công an TP.HCM không chỉ mang ý nghĩa 3 điểm. Nó giống như lời khẳng định rằng Thanh Hóa chưa chịu gục ngã, dù thực tế đang bủa vây họ bằng đủ loại bất ổn.
Ở V-League, chuyện một đội mạnh nhờ ngân sách lớn, nhờ ngoại binh chất lượng, nhờ dàn sao đắt giá vốn không xa lạ. Nhưng Thanh Hóa lúc này lại đi theo chiều ngược lại, một đội bóng dựa vào niềm tin. Thanh Hóa vừa thi đấu vừa ngóng tin hỗ trợ, vừa tập luyện vừa lo cho những điều căn bản nhất của đời sống CLB. Có những thời điểm, ngay cả người trong cuộc cũng không dám chắc ngày mai đội có đủ điều kiện để duy trì lịch sinh hoạt hay không.
Chính vì thế, việc Thanh Hóa vẫn ra sân với quyết tâm cao nhất và còn quật ngã một đối thủ đua huy chương như Công an TP.HCM trở nên đặc biệt. Nó không đến từ một kế hoạch chiến thuật cầu kỳ hay những miếng đánh được chuẩn bị kỹ lưỡng. Thậm chí, nhiều cầu thủ cũng thừa nhận đội gần như không còn “cửa” nào khác ngoài việc bước ra sân và đá bằng tất cả những gì mình có.
Một chi tiết vừa chua chát vừa ám ảnh là hình ảnh thủ môn Xuân Hoàng phải chuẩn bị sẵn… hai chiếc áo: một cho vai trò gác đền, một để sẵn sàng đá như cầu thủ nếu đội hình “vỡ” vì thiếu người. Cảnh tượng ấy thật bi hài, bởi phía sau là câu hỏi về nền tảng vận hành của một CLB giàu truyền thống, từng có chỗ đứng đáng kể ở bóng đá Việt Nam.
Cầu thủ trẻ Nguyễn Ngọc Mỹ, vừa trở về sau VCK U23 châu Á 2026, nói thẳng rằng Thanh Hóa không có bài vở gì quá đặc biệt, chỉ cố chơi tới đâu hay tới đó để không phụ màu áo.
Lời chia sẻ mộc mạc ấy phản ánh đúng bức tranh hiện tại: Thanh Hóa tồn tại bằng sự đoàn kết, bằng ý chí, bằng niềm tin của những con người đang “gồng” nhau qua từng vòng đấu. HLV Mai Xuân Hợp, người chèo lái đội bóng giữa tâm bão, nhiều lúc như muốn rơi nước mắt vì áp lực kéo dài.
Nhưng cũng từ đây, câu chuyện Thanh Hóa đặt ra một giới hạn không thể né tránh: tinh thần có thể cứu một vài trận, có thể giúp đội vượt qua một giai đoạn, nhưng bóng đá chuyên nghiệp không thể sống mãi bằng cảm xúc.
Thanh Hóa vẫn cần ngân sách tối thiểu để trả lương, chăm sóc y tế, duy trì hậu cần, đảm bảo di chuyển và vận hành đội bóng.Việc vừa thi đấu vừa lo tài chính là gánh nặng tinh thần khổng lồ, không chỉ với cầu thủ mà cả ban huấn luyện.
Thanh Hóa hôm nay được ca ngợi vì tinh thần, nhưng đồng thời cũng khiến người ta lo cho ngày mai của họ và cho cả một giải đấu mà nhiều CLB vẫn phụ thuộc nặng vào nhà tài trợ hơn là giá trị tự thân. Dẫu vậy, giữa những chông chênh, Thanh Hóa vẫn chưa buông tay. Họ chiến đấu để giữ lại niềm tin của người hâm mộ, thứ “vốn” quý nhất lúc này. Và điều người xứ Thanh chờ đợi không chỉ là thêm vài chiến thắng, mà là một lối ra đủ bền vững để đội bóng quê hương không phải mãi gồng mình tồn tại.