
Phóng viên Lỗ Mật đưa tin Từ Hồng Kiệt đã hồi phục ở Trùng Khánh được vài tháng, anh hướng về nơi hai con sông giao nhau, cảnh tượng sầm uất không thua gì cảng Victoria ở đại lục. Tâm trí anh từ dòng xe cộ chuyển sang con hẻm nơi anh từng đá bóng lúc nhỏ, đó là “sân bóng tự do” quen thuộc với trẻ em trên đường phố Hồng Kông.
Khi mới sáu, bảy tuổi, anh cùng bạn bè hàng xóm ôm trái bóng, chạy mướt mồ hôi trên sân trống dưới chân nhà. Không có huấn luyện chuyên nghiệp, không có sân bãi tiêu chuẩn, niềm vui khi đuổi theo trái bóng ấy lại trở thành kỷ niệm quý giá nhất thời thơ ấu của anh. “Lúc đó chẳng biết gì nhiều, chỉ thấy đá bóng rất vui, cả nhóm cùng đuổi bóng, ngã rồi lại đứng dậy tiếp tục, chẳng thấy mệt chút nào.”


Tình yêu thuần khiết đó đã đồng hành cùng Từ Hồng Kiệt qua thời niên thiếu mơ hồ. Mãi đến 15 tuổi, anh mới có bước ngoặt đầu tiên trong sự nghiệp bóng đá: gia nhập đội trẻ để nhận huấn luyện chính thức. Tuy nhiên, ở Hồng Kông phát triển nhanh về kinh tế, học tập luôn được đặt lên hàng đầu, bóng đá chỉ là nghề tay trái của đa số người. “Lúc đó mỗi tuần chỉ tập một ngày, thêm một ngày thi đấu, còn lại đều phải tập trung học hành.” Cường độ tập luyện như vậy không thể thỏa mãn khát khao bóng đá của anh, nhưng dù vậy, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ. Mỗi ngày sau giờ học, anh đều tập thêm kỹ năng cơ bản, tập chuyền bóng vào tường, tập sút bóng trên sân trống, đến khi trời tối mới chịu về nhà.
Năm đầu tiên gia nhập đội trẻ CLB Hồng Kông Lưu Lang, anh thường ngồi trên băng ghế dự bị, ít có cơ hội ra sân. Nhìn đồng đội tung hoành trên sân, bản thân chỉ có thể đứng xem, lòng Từ Hồng Kiệt đầy thất vọng. May mắn thay, năm 17 tuổi, nhờ nỗ lực không ngừng, anh đã được chọn vào đội trẻ Hồng Kông Trung Quốc, cường độ tập luyện cuối cùng cũng được nâng lên. Một tuần tập hai đến ba ngày, thêm một ngày thi đấu. Dù vẫn phải chạy đua giữa học hành và bóng đá, trong những ngày được huấn luyện chuyên nghiệp hơn, anh học hỏi kiến thức bóng đá một cách khát khao, mài giũa kỹ thuật, tạo nền tảng vững chắc cho con đường nghề nghiệp tương lai.

18 tuổi, là ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời. Khi đó, Từ Hồng Kiệt đang học bằng cao đẳng, nhưng chỉ sau hai tuần ở trường, anh đã nhận ra mình không thích học hành. “Ngồi trong lớp, đầu tôi chỉ nghĩ đến bóng đá, không thể tập trung được.” Đồng thời, hoàn cảnh kinh tế gia đình cũng tạo áp lực lớn cho anh, mẹ không có việc làm, thu nhập của cha cũng rất ít ỏi. Suy nghĩ kỹ, Từ Hồng Kiệt đã đưa ra quyết định táo bạo: từ bỏ học hành để trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp.
Quyết định này lúc đó bị cha phản đối mạnh mẽ. “Bố mẹ tôi chẳng biết gì về bóng đá, họ nghĩ đá bóng là chuyện không nghiêm túc, học hành rồi kiếm công việc ổn định còn hơn.” Thời gian đó, là con trai duy nhất trong gia đình, anh đã nói chuyện nhiều lần với cha, bày tỏ tình yêu với bóng đá, đồng thời hứa nếu sau mười năm con đường bóng đá không thành công, sẽ thi công chức để gia đình có cuộc sống yên ổn. Có thể vì sự kiên trì của con trai đã làm cha động lòng, hoặc nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt con, cuối cùng cha đồng ý và chấp nhận lựa chọn của anh.

Năm 2018, khi 20 tuổi, Từ Hồng Kiệt đón nhận cơ hội lớn trong sự nghiệp. Nhờ màn trình diễn xuất sắc tại “Cúp tỉnh Hồng Kông”, anh nhận lời mời từ CLB Khách Gia Mậu Châu, trở thành một trong số những cầu thủ Hồng Kông lên phía Bắc thi đấu. Với tuổi trẻ, việc rời xa quê hương quen thuộc, xa gia đình và bạn bè là một lựa chọn khó khăn.
“Lúc đó tôi mới 20 tuổi, chưa từng rời nhà bao giờ, ban đầu thật sự rất lưu luyến.” Từ Hồng Kiệt nói, chính sự động viên của đồng đội đã giúp anh quyết tâm. “Các tiền bối trong đội đều nói với tôi rằng giải đấu nội địa có nền tảng tốt hơn giải Hồng Kông, có thể tiếp xúc với bóng đá đẳng cấp cao hơn, rất có lợi cho sự phát triển của tôi. Họ mong tôi nắm bắt cơ hội này, ra ngoài để trải nghiệm.”

Lần đầu đến Khách Gia Mậu Châu, vì còn trẻ và tính cách khá hướng nội, Từ Hồng Kiệt sợ phạm sai lầm trên sân, luôn giữ mình, không dám chủ động giao tiếp với đồng đội. “Mùa giải đầu tuy chơi cũng được, nhưng tôi không hài lòng, luôn cảm thấy chưa phát huy hết khả năng thật sự.” Cảm giác không quen khi rời nhà lần đầu khiến anh sau mùa giải đã nảy sinh ý định về nhà.
Năm 2020, anh trở lại giải Hồng Kông khoác áo CLB Lee Man, khi đó anh đã nhận thấy kỹ thuật của mình đã tiến bộ rõ rệt trong hai năm ở phía Bắc, hiểu biết về bóng đá cũng sâu sắc hơn. Tháng 7 năm 2022, anh được chọn vào danh sách cuối cùng 26 người của Liên đoàn bóng đá Hồng Kông tham dự Cúp Đông Á. Vòng loại giải bóng đá Đông Á tháng 12 năm 2024, phút 87 của trận thứ ba, Từ Hồng Kiệt ghi bàn thắng quyết định, giúp đội Hồng Kông thắng Đài Bắc Trung Hoa 2-1.


Năm 2024, Từ Hồng Kiệt giúp CLB Lee Man giành chức vô địch giải Hồng Kông. Đứng trên bục nhận cúp, anh không dừng bước tiến, bởi trong lòng luôn ấp ủ “giấc mơ Trung Siêu” chưa trọn vẹn. Lời mời từ CLB Vân Nam Ngọc Khôn vừa vặn mang đến cho anh cơ hội đó. “Ngọc Khôn là đội bóng có tham vọng và tiềm năng, họ cũng muốn có thành tích trên sân Trung Siêu, điều đó trùng khớp với mục tiêu của tôi.”
Tuy nhiên, số phận dường như luôn thử thách con người một cách bất ngờ. Ngay sau khi gia nhập Vân Nam Ngọc Khôn, chưa kịp hòa nhập hoàn toàn với đội, tai nạn đã xảy ra. Sau trận đấu cúp Hiệp hội với Thiên Tân Tân Môn Hổ, trong một buổi tập, Từ Hồng Kiệt bị chấn thương bắp chân. Mới bắt đầu sự nghiệp ở Ngọc Khôn, anh phải rời sân 3 tháng để dưỡng thương. “Lúc đó thật sự rất đau lòng, mới đến đội, đang muốn thể hiện bản thân qua các trận đấu, giành nhiều cơ hội ra sân, thì chấn thương lại phá vỡ kế hoạch của tôi.” Thời gian đó, anh không chỉ chịu đựng nỗi đau thể xác mà còn là sự giày vò tâm lý.

Giai đoạn cuối mùa giải hạng Nhì năm đó, anh vội vàng trở lại thi đấu, nhưng cơn đau ở chân vẫn chưa biến mất, phong độ cũng bị ảnh hưởng nhiều. “Lúc đó hồi phục không tốt, khi ra sân chân vẫn rất đau, nhưng tôi quá muốn chơi bóng, cũng muốn đóng góp cho đội nên vẫn cố gắng chịu đựng.”
Năm ngoái là mùa giải Trung Siêu đầu tiên của Từ Hồng Kiệt và Vân Nam Ngọc Khôn. Để có thể thi đấu tốt ở sân chơi Trung Siêu, anh đã nỗ lực gấp đôi trong kỳ tập luyện mùa đông. “Chấn thương bắp chân trước đó đã hồi phục, tôi cũng tích cực điều chỉnh thể trạng và tâm lý, chuẩn bị kỹ càng.” Mang trong lòng khát khao Trung Siêu, anh bước vào trận gặp Thâm Quyến Tân Bằng Thành, đó là trận đấu Trung Siêu đầu tiên trong sự nghiệp. Trước ngày thi đấu một ngày, Từ Hồng Kiệt bị sốt cao, trạng thái cơ thể rất tệ. “Lúc đó tôi thực sự rất lo lắng, không muốn vì ốm mà bỏ lỡ.” Anh cố gắng chịu đựng khó chịu trong người, kiên quyết bước ra sân. Có thể là trời thương người chăm chỉ, cũng có thể là sức mạnh của niềm tin, trong trận đấu đó, Từ Hồng Kiệt thi đấu xuất sắc, ghi bàn quan trọng giúp đội giành chiến thắng đầu tiên trong lịch sử Trung Siêu. Chiến thắng này không chỉ nâng cao tinh thần đội bóng mà còn khiến anh tin chắc rằng năm đầu tiên ở Trung Siêu sẽ ngày càng tốt hơn.

Khi mọi thứ đang tiến triển tốt, thì đòn giáng mạnh hơn lại đến. Tháng 6, trong trận đấu với Bắc Kinh Quốc An, Từ Hồng Kiệt bị đứt dây chằng chéo trước, chấn thương nặng phải nghỉ hết mùa giải. Khi nhận được kết quả chẩn đoán, người đàn anh trên sân bóng vốn không sợ va chạm đã hoàn toàn sụp đổ. “Ngày đó tôi khóc rất lâu, khóc rất thảm thiết.” Giọng Từ Hồng Kiệt nghẹn ngào, “Nửa đầu mùa giải tôi thi đấu rất tốt, tưởng rằng có thể tỏa sáng ở Trung Siêu, không ngờ lại gặp phải chấn thương nghiêm trọng như vậy. Tôi cũng tự hỏi tại sao lại là mình? Rất lo lắng liệu có thể trở lại đỉnh cao, có thể hoàn thành mục tiêu của mình không.”
Nỗi buồn này, thỉnh thoảng Từ Hồng Kiệt cũng khó đồng cảm với chính mình. Đặc biệt khi anh nghĩ mọi thứ đã nằm trong tầm tay, số phận như đã lấy đi tất cả. Trước sự tức giận tột độ, “không thể trốn tránh, phải tự mình làm chủ cuộc đời.” Đó là lựa chọn của Từ Hồng Kiệt. Đằng sau anh là trách nhiệm với gia đình, và lời hứa với sự nghiệp của chính mình.
Con đường hồi phục dài và gian nan, Từ Hồng Kiệt đã lần lượt sang Đức, Bỉ, Trùng Khánh để điều trị. Đau đớn sau phẫu thuật, nửa mùa giải làm người xem bên lề đội bóng khiến anh chịu nhiều giày vò. Nửa năm hồi phục ở Trùng Khánh, những bài tập hồi phục nhàm chán lặp đi lặp lại mỗi ngày đều là thử thách lớn.

Trong những ngày tháng khó khăn đó, sự đồng hành của vợ trở thành chỗ dựa vững chắc nhất. “Từ khi tôi phẫu thuật, cô ấy luôn ở bên, dù ở nước ngoài hay Trùng Khánh, chưa từng rời xa tôi.” Từ Hồng Kiệt nói, vợ đã hy sinh rất nhiều cho anh, “cô ấy biết việc hồi phục rất mệt mỏi, đã học kỹ thuật của chuyên viên phục hồi chức năng, mỗi tối đều massage cho tôi, giảm đau cơ bắp. Cô ấy còn học cách cắt video, ghi lại từng chi tiết tập luyện của tôi, đăng lên mạng xã hội. Cô ấy nói, khi tôi khỏe lại, nhìn lại những video đó sẽ thấy được nỗ lực của mình trong thời gian qua, cũng là kỷ niệm quý giá.”
Tháng 1 năm 2026, chấn thương đã hồi phục đến giai đoạn cuối. Từ Hồng Kiệt như người lạ với chính mình, đầy cảm xúc. Khi số phận hai lần chĩa dao vào mình, anh không bị đau đớn và tuyệt vọng nuốt chửng, mà chọn cắn răng đối mặt vực sâu, bằng những quyết định không khuất phục số phận, tự tay giành lại quyền kiểm soát cuộc đời, để giấc mơ mọc lên từ đống đổ nát.


Trong thời gian anh chấn thương, CLB Vân Nam Ngọc Khôn không những không bỏ rơi mà còn hỗ trợ toàn diện. “CLB rất tốt, từ khi tôi bị thương, nhà đầu tư thường xuyên gọi điện hỏi thăm tình hình hồi phục, quan tâm cuộc sống của tôi.” CLB đã sớm trấn an Từ Hồng Kiệt, không cần lo lắng chuyện gia hạn hợp đồng, chỉ cần yên tâm hồi phục, đội sẽ chắc chắn ký tiếp hợp đồng. Điều này mang đến cho anh sự tự tin lớn, giúp anh tập trung hoàn toàn vào hồi phục.
Khi hợp đồng gia hạn cuối cùng được ký kết, trong lòng Từ Hồng Kiệt tràn đầy niềm vui và biết ơn. “Bị thương mà vẫn được CLB tin tưởng và công nhận, tôi thật sự rất cảm động. Tôi cũng tự nhủ, khi hồi phục trở lại, nhất định sẽ dùng phong độ tốt nhất để đáp lại sự tin tưởng và ủng hộ của CLB.” Với anh, sự bao dung và hỗ trợ của CLB không chỉ giúp anh giữ tinh thần tốt trong thời gian hồi phục, mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến sự nghiệp tương lai. “Mỗi cầu thủ đều mong muốn cảm nhận được mình được cần đến, và Ngọc Khôn đã cho tôi cảm giác đó.” Anh nói, “Khi tôi khó khăn nhất, CLB luôn ủng hộ, động viên tôi, tôi hy vọng có thể sớm trở lại và dốc hết sức giúp đội bóng.”

Không biết từ lúc nào, giữa Từ Hồng Kiệt và Ngọc Khôn đã xây dựng được một kết nối sâu sắc dựa trên sự tin tưởng và hỗ trợ lẫn nhau. “Mối quan hệ này là hai chiều, CLB sẽ giúp đỡ tôi khi gặp khó khăn, còn tôi là cầu thủ sẽ chiến đấu hết mình trên sân, mối quan hệ này thật sự rất quý giá.”
Do hoàn cảnh gia đình đặc biệt, nhiều lựa chọn trong cuộc sống, Từ Hồng Kiệt luôn một mình. Phóng viên từng hỏi anh có cảm thấy cô đơn trong sự nghiệp không? Câu trả lời của anh là không. “Tôi không hề cô đơn, vì bóng đá mang đến cho tôi nhiều bạn bè. Ở mỗi đội bóng, mỗi giai đoạn, tôi đều có nhiều đồng đội và huấn luyện viên tốt, sự đồng hành của họ khiến tôi cảm thấy ấm áp. Hơn nữa, tôi luôn làm điều mình yêu thích, dù gặp khó khăn, chỉ cần nghĩ đến bóng đá, tôi lại tràn đầy sức mạnh.”
Trên con đường bóng đá qua nhiều năm, ở mỗi giai đoạn, Từ Hồng Kiệt có những trải nghiệm khác nhau và thu hoạch riêng. “Khi đá ở Mậu Châu, tôi còn hiểu bóng đá rất nông cạn, chủ yếu tập trung phòng ngự. Trở lại giải Hồng Kông, mang theo kinh nghiệm ở đại lục, tôi càng ngày càng hiểu bóng đá sâu sắc hơn, kỹ thuật cũng tiến bộ nhiều.”

Nói về sự tiến bộ của bóng đá Hồng Kông trong vài năm qua, Từ Hồng Kiệt cho rằng không thể thiếu sự hỗ trợ từ nền tảng Trung Siêu. “Hiện có nhiều cầu thủ Hồng Kông đến thi đấu ở giải đại lục, Trung Siêu có trình độ rất cao, giúp chúng tôi học được nhiều triết lý và kỹ thuật bóng đá tiên tiến. Trên nền tảng này, chúng tôi có thể thi đấu cùng các cầu thủ xuất sắc hơn, không ngừng nâng cao trình độ bản thân. Khi trở về đội tuyển Hồng Kông, cũng có thể áp dụng những gì học được vào trận đấu, giúp bóng đá Hồng Kông đạt thành tích tốt hơn.”
Trải qua hai lần chấn thương, hiểu biết của Từ Hồng Kiệt về bóng đá chuyên nghiệp cũng thay đổi. Trước đây đá bóng một phần vì đam mê, một phần vì muốn kiếm tiền giúp gia đình cải thiện cuộc sống. Giờ đây, anh cho rằng bóng đá là sự yêu thích và theo đuổi nhiều hơn. Anh muốn tận hưởng niềm vui bóng đá trên sân, thực hiện giấc mơ của mình.
Trong thời gian Từ Hồng Kiệt hồi phục, nhiều người hâm mộ cũng để lại lời động viên anh trong phần bình luận. “Tôi đọc kỹ từng lời, rất cảm động. Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ và khích lệ.” Hiện tại, tiến độ hồi phục của anh rất thuận lợi, dự kiến tháng 3 có thể tập luyện cùng đội, tháng 4 hy vọng trở lại sân cỏ.

Về tương lai đồng hành cùng Vân Nam Ngọc Khôn, Từ Hồng Kiệt tràn đầy kỳ vọng. “Hiện đội có huấn luyện viên mới, cũng có nhiều đồng đội mới trình độ cao, trong số họ có nhiều người từng vô địch, có kinh nghiệm thi đấu phong phú. Có thể sát cánh cùng họ, tôi cảm thấy rất vinh dự, cũng rất mong học hỏi thêm nhiều điều. Tôi hy vọng năm nay đội sẽ đạt thành tích tốt hơn năm ngoái, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giúp đội thực hiện mục tiêu.”
Từ cậu bé đá bóng tự do trên đường phố Hồng Kông, đến cầu thủ chuyên nghiệp lên phía Bắc theo đuổi giấc mơ, từ đáy vực của hai lần chấn thương đến người đàn ông kiên cường hồi phục, từ sự không rời bỏ của CLB đến tình cảm thắm thiết giữa vợ chồng, con đường bóng đá của Từ Hồng Kiệt đầy chông gai thử thách, nhưng cũng trở nên rực rỡ hơn nhờ đam mê và lòng biết ơn. Anh dùng hành động chứng minh, dù gặp bao khó khăn, chỉ cần trong lòng có đam mê và niềm tin, không có chướng ngại nào không thể vượt qua. Anh cũng dùng sự kiên trì để thể hiện thế nào là sự đồng hành hai chiều giữa cầu thủ và CLB, đồng thời truyền tải sức mạnh ấm áp nhất trong thế giới bóng đá bằng lòng biết ơn.
